Hành trang vào đời của tôi là sự lạc lơng
Nơi căn nhà ám khói kia có linh hồn bồ câu gởi lại
Tôi đi về đâu trong cơn say chếch choáng
Những ngơ hoàng hôn im ĺm của những bài thơ và
tiếng chuông
Tôi chợt biết tôi là ai.
VI.
Th́ đây, em sẽ trở về ngôi đ́nh cũ
Dăy dáo mác lạnh băng phán xét thời gian
Dẫu có cái nh́n ngh́n năm cũng không hiểu bước đi của loài thú hoang
Dẫu tôi chưa nguyện cầu với Thành hoàng hay cỏ dại
Tôi vẫn biết em quay lại trái tim ḿnh.
VII.
Cúi đầu trước miếu của người chết trôi
Nghe ḍng sông vỗ về c̣n hơn sự vỗ về của đường đời
Em nói: "Linh hồn tuổi thơ chẳng phải là thiên đường đó ư?"
Tôi nghĩ: "Cố níu giữ kỷ niệm tuổi thơ th́ làm sao c̣n loài người?"
Nhưng tôi không căi lại nàng
Sự tranh căi sẽ đưa loài người vào một điềm xấu mà tôi chưa biết được.
VIII.
Hăy nhớ lại những lời anh nói đi
Khi tỉnh tôi quên
Khi say tôi nhớ
Đôi lúc chỉ là những bụi mưa bay qua cửa sổ nấp vào những trang thơ
Tôi t́m về biển để hiểu thế nào là sự hoang dă
Tôi t́m trong cơn tỉnh say để hiểu thế nào là mùa thu
Rồi tôi t́m chính tôi trong chiêm bao của đồng loại.