Người ấy về phía Đông
Lời ru có còn hơi ấm
Gẫm thương cánh chim lạc bầy
Mặt người lam lũ
Tôi đón bóng nàng trong chiều bốn mùa và ai qua
vội vã
Vệt tóc nào mờ dáng xa xăm
Người ấy bỏ về phía Nam
Tiếng khóc trẻ thơ và thiên đường của tôi chợt tắt
Trái vú sữa khẳng khiu
lăn theo bờ dốc
Tôi đến bên thềm xưa
Không hiểu nàng đã rời xa tự bao giờ
Một bím tóc ngày mưa
Một ánh mắt ngày xuân chưa kịp nói
Còn lại cho tôi chiều buồn lập đông
Với ly cà phê cũ và bụi
Người ấy là ai, nhiều năm
rồi tôi không nhớ nữa
Cái nhăn mũi dễ thương của nàng
Trầm tư trên quán lá ám khói
Và sợi tóc phai nơi tay tôi có phải là sợi tóc của nàng
Chiều ngã tư êm đềm, không
thời gian
Người ấy hững hờ và người ta qua vội vã
Sự gặm nhấm không màu làm tôi thành xa lạ
Ngõ ngoại ô quen biết bao người chưa quen
Người ấy rẽ đường sang ngõ
Bắc
Còn dành cho tôi lối nhỏ hoàng hôn.
Phú Khương, 1994