Một chuyến đò khuya, trăng đã lạnh
Ta về chếch choáng giọt mù sương
Ngư lão năm nào còn hay mất
Mà chiếc thuyền câu lạc cuối dòng...
Ngư lão? Ờ,
bây giờ nấm mộ
Bên gốc me già lốm đốm hoa
Râu ta bạc phếch màu cỏ úa
Như rêu sầu đọng ánh trăng sa
Gã lái gạt
chèo rồi bỗng hát:
"Trường giang đi mãi có quay về?"
Ta nâng chén rượu rồi khẽ hát:
"Viễn khách buồn chi bên phố quê?"
Thì thôi,
trăng có còn, hay vỡ
Cũng một đò khuya, tri kỷ, ờ...
Ngư lão hiện hồn râu đã bạc
Trên chiếc thuyền xa trôi ngẩn ngơ
Thị trấn
Tiên Thủy, 1991