Từ giã kinh kỳ tóc bạc
Vàng hoe râu cuốn bụi hồng
Gã chợt cười rồi bỗng hát
Lăn tròn sóng cuộn sang sông
Vầng trăng
Khuất Nguyên còn đó
Bóng con đò xưa còn đâu
Chơ vơ cây sào rượu đổ
Cỡi trâu mò cá tình đầu
Lấm lem một
vùng ký ức
Qua sông lột nét đô thành
Chữ nghĩa cả đời nóng nực
Vẫy vùng nhúng nước sông xanh
Ô hô, dòng
sông sinh thành
Ô hô, dòng sông hùng anh
Có người qua rồi không về
Có người qua rồi trở lại
Sóng cuộn cuộn hạ lưu
Gió mơn man bờ bãi
Tiếng người xưa đâu đây
Cất lời ca hồ hải:
"Rượu tri âm một bầu chưa kịp chảy
Trách con cá vàng trôi mãi về xuôi"
Sang sông
chiều chợt mềm môi
Chơ vơ sào nhỏ, đơn côi cánh buồm.
6.1995