Cơn mưa
rung trong chiều khô
Chiếc xe bò và người đi lạc loài
đôi môi rạn nứt
về đâu?Giọt
mưa nào xa lâu như người tình
chiều gặp lại
Lời nói nhau nửa lời
rơi xuống chân cầu câu ca phù du
Tôi về đồng nội
biển lạnh giữa lưng trời
âm u miếu cổ tàn hương
Dẫu tôi là kẻ tha
phương
trăm ngày đi vẫn hẹn một ngày về
Dẫu tôi sống lọc lừa
vẫn thương cánh đồng khô rạn
tiếng bìm bịp không còn ngân lên lời hót cuối cùng
Phía bên kia sông
Giọt mưa như con mèo
hoang trườn trên cánh tay ta
mắt tôi hạn hán
đời người trôi nổi với dòng sông
mảng lục bình vô định
Chiếc xe bò lóc cóc trong chiều đợi người tình trở lại với mảng ngực
rét run
và trái tim tôi không đầu, không cuối
Nếu có một lần ta xin
lỗi thời gian bằng cái cúi đầu tội lỗi
tôi chắp tay trước ngôi mộ vĩnh hằng của em
tôi quì trước đền thờ cổ
lời người xưa như tiếng mưa
thoảng qua và tan biến đi vào cõi không cùng
Chiều nay lòng tôi
đồng khô nhìn màn mưa không trung
Đợi chờ niềm tin sẽ đến.
1989
(trích trong tập thơ "Người phương nam" của Vũ Hồng)
Đã đăng ký bảo hộ tác quyền tại VLCC |