Những đám mây h́nh quái vật
Lặng yên đe dọa bầu trời
Có lúc mẹ tôi buồn nơi bờ sông
Chuyến đ̣ ngang vỡ tan từng mảnh
Tôi thấy ǵ trong giấc mơ đêm
Cha gầy g̣ nơi mảnh vườn hoang lạnh
C̣n c̣ thành cái vạc kêu sương
Một ngày đói lả
Giấc mơ không h́nh hài hối hả
Có khi lang thang trên mặt đất này
Có khi bềnh bồng giữa không gian
Có khi như bài thơ vo tṛn trên trang báo
Tôi không hiểu v́ đâu con người c̣n có những giấc mơ hoảng
loạn
Toát mồ hôi nh́n đám mây h́nh quái vật nhe nanh
Và những giọt nước mắt âm thầm rơi nh́n chiếc cầu tre ngàn
năm vẫn c̣n trong câu ca dao
Cảnh bây giờ đâu phải cảnh ngày xưa!
Có ai sinh ra từ giấc mơ
Mẹ sinh tôi trong cuộc chiến
Hai hố mắt người đi qua bao giấc mơ kinh hoàng
Có bao đám mây h́nh quái vật
Khát khao vầng mây tím ban chiều
Trong giấc mơ tôi mắt em đ́u hiu
Mái đ́nh rêu phong cổ kính
Chú rồng chồm lên như muốn rời vách đá bay trên bầu trời
Nhưng tỉnh giấc mơ chú rồng vẫn mang kiếp đá
Thương cho mắt em buồn
Tôi sẽ là người làm thơ không hồn
Có thể gian dối sau giấc mơ kinh hoàng đêm ấy
Tôi sẽ không nói cha tôi gầy g̣
Mẹ tôi ṃn mỏi...
Rồi lúc đêm về tôi tự giết tôi.
1988