ĐÀN C̉ DI CƯ
truyện ngắn

Email: vuhongbentre@gmail.com

Về trang chủ >>

 

“Sự dối trá giết chết t́nh yêu nhưng sự thẳng thắn
cũng không làm nó sống được”
ETIENNE CHAPELAN

 

Tôi nói:

“Làm sao anh mệt được khi nh́n thấy nụ cười đẹp như đóa hoa hồng trên môi em!”.

Tôi trả lời với nàng như thế khi nàng hỏi rằng tôi chở nàng qua những con đường đồi có mệt hay không. Lúc đó chúng tôi đang đứng dưới gốc cây me già nơi Chợ Nhỏ. Bầu trời tháng ba trong và nắng gắt. Nàng chờ chuyến xe ca 10 giờ về thị xă Sa Đéc để nghỉ phép cuối tuần, c̣n tôi th́ ở lại kư túc xá.

“Anh sẽ nhớ em nhiều chứ, Kim?” - Nàng hỏi.

“Nhiều” - Tôi lấp lửng.

Vừa đáp tôi vừa tưởng tượng đến đêm thứ bảy tuyệt vời với một cô tiếp viên ở Sài G̣n mà tôi mới quen và những ly cà phê kem nơi bến Bạch Đằng. Sau đó, tôi sẽ đưa cô ta về một vùng ngoại ô và chuyện quen thuộc giữa một nam và một nữ lại xảy ra.

“Anh chỉ nằm trong pḥng và nhớ em, Tuyền ạ” - Tôi nói thêm cho chắc và tránh tia nh́n của nàng.

“Em biết được anh đi với cô nào th́ đừng trách. Anh biết tính em rồi đó”.

“Không có đâu. Em là tất cả cuộc đời của anh th́ lẽ nào anh lại phản bội em”.

Tôi cố nói giọng trầm trầm cho êm tai nàng và cố nén để khỏi phải bật cười. Đốt một điếu Khánh Hội, tôi đưa tay vuốt những sợi tóc mai ḷa x̣a trên trán nàng. Tôi rủ nàng hăy đi t́m một quán nước nhưng nàng bảo rằng con gái đi đường xa uống nước nhiều không tiện. Tôi bèn huưt sáo theo điệu dân ca Nga.

*

* *

... Tôi quen Tuyền vào tháng mười. Lúc đó tôi học năm thứ hai khoa Ngữ Văn c̣n nàng th́ học ở khoa Vật Lư. Chuyện quen được nhau cũng b́nh thường thôi. Hôm ấy, tôi từ Sài G̣n về kư túc xá và nàng th́ loay hoay măi bên chiếc xe đạp hư của ḿnh ở chân dốc Thủ Đức. Lúc đó là 9 giờ đêm và đoạn đường này hay có những thanh niên càn quấy. Tôi trở thành ân nhân của nàng. Nàng có đôi mắt thật tuyệt vời và tôi cũng không đến nỗi xấu trai. Thế là chúng tôi cáp với nhau một cách tự nguyện và b́nh đẳng.

Vào buổi chiều, tôi và nàng hay cùng nhau đi về phía đỉnh đồi. Ở đó có vô số những cây c̣ ke và hoa sim. Nàng vừa đi vừa hát như một cô bé con. Tôi thích đứng ngắm hoàng hôn từ trên đỉnh đồi và cảm thấy ḷng tràn ngập nỗi buồn tha hương. Thường th́ chúng tôi trở về kư túc xá vào lúc 20 giờ khi phía Biên Ḥa đă hắt lên trời quầng sáng điện.

Một hôm, nàng bảo tôi:

“Anh sẽ đưa em về giới thiệu với mẹ anh chứ?”.

“Thư thư đă. Vả lại lúc này mẹ anh bận chuyện đồng áng” - Tôi đáp.

Rồi tôi thao thao bất tuyệt về cảnh đẹp của quê hương tôi. Nơi ấy là một cù lao dừa và vào mùa nắng thường ngập tràn tiếng chim ch́a vôi. Nàng há hốc mồm nghe và quên bẵng chuyện đ̣i về gặp mẹ tôi. Nàng c̣n hứa rằng sẽ suốt đời sống bên tôi.

Vào mùa hè, tôi và nàng đều không về quê mà ở lại kư túc xá. Sau đó th́ chúng tôi đi du ngoạn khắp nơi. Một đêm ở chân núi Bửu Long, nàng đă trao thân cho tôi và tôi thề rằng tôi thật sự muốn có con với nàng sau khi ra trường. Nàng khóc. Gió thổi vù vù qua những vách đá.

Từ sự giả vờ cho đến khi tôi thật sự yêu nàng nó đến bao giờ tôi cũng không rơ. Thước đo ấy bắt đầu bằng sự không chịu nỗi mỗi lần xa nhau. Tôi đă bỏ thông lệ ra quán cà phê Cây Mít ngồi một ḿnh và đáp chuyến xe buưt 5 giờ chiều về Sài G̣n để làm t́nh với Mai. Mai có đến t́m tôi tám lần nhưng không gặp bởi có bảy lần tôi phải trốn dưới gầm giường và một lần tôi đi chơi ở Nha Trang.

Tháng chín, Thủ Đức chớm vào thu với ánh nắng vàng buồn bă phủ khắp sườn đồi. Xa xa, những cây điều và cỏ dại đứng hiu hắt. Tôi và Tuyền ngồi bên nhau bàn tính chuyện tương lai. Nàng ước mong rằng sau này về làm việc ở ủy ban khoa học kỹ thuật tỉnh, c̣n tôi th́ tôi nói thích đi buôn ở Campuchia. Nàng tṛn xoe mắt nh́n tôi và sau đó cười khúc khích. Nàng có một kiểu cười mà ai cũng muốn để lên đó nụ hôn.

Nàng thầm th́:

“Em hạnh phúc quá. Giá như ngày mai không có thi bắn súng...”.

“Anh cũng vậy. Giá như...”.

Tôi định nói giá như đừng có Mai xen vào chuyện giữa chúng tôi nhưng tôi ngăn lời lại kịp. Tôi không hiểu là có nên nói thẳng với Tuyền điều đó hay không. Mọi suy nghĩ phiền muộn ít khi tôi chịu để lâu trong đầu óc. Tôi đành cho qua luôn chuyện ấy bằng cách ôm nàng vào ḷng. Trăng thượng tuần phủ một làn ánh sáng ma quái qua khung cửa sổ.

*

* *

“Sao anh lại lẩn trốn em, Kim?” - Mai đến và hỏi ngay câu ấy.

“Trốn đâu? Anh bận!” - Tôi chống chế.

“Bận? Chứ không phải với một nữ sinh nào hả?”.

“Anh thề. Sao dạo này em xanh vậy, Mai?”.

“Anh c̣n để ư đến người khác nữa à?”.

Tôi cười. Mai luôn luôn bị nụ cười của tôi chinh phục. Tôi thấy cô ta tươi ngay nét mặt. Liền đó, cô ta kéo tôi đi về phía cửa hàng ăn uống nơi xa lộ. Tôi gọi bốn chai bia và lặng lẽ nh́n bộ ngực kếch sù của nàng.

“Anh c̣n yêu em chứ, Kim?”.

“Yêu” - Tôi đánh vần từng âm một.

“Vậy sao mấy tháng liền anh không về Sài G̣n?”.

“Học thi”.

“Sinh viên Văn ǵ mà nói chuyện cộc lốc!”.

“Em nói ǵ lạ vậy?”.

Mai thản nhiên đốt một điếu Craven A và đưa đôi mắt một mí nh́n xoáy vào tôi. Tôi biết là tôi không giấu được h́nh ảnh Tuyền đang lấp lánh trong mắt.

Mai quăng điếu thuốc đang cháy dở:

“Em sẽ đi t́m cô gái đó”.

“Có đâu mà t́m”.

“Thế à?”.

Tôi mừng thầm v́ Tuyền về Sa Đéc chưa đến. Tôi ung dung uống hết cốc bia và gọi tính tiền. Cô chủ quán có gương mặt bơ phờ v́ tiếp khách đêm cười với tôi và khi tính tiền th́ chém đẹp. Tôi không ân hận v́ Mai lại giành trả như mọi lần.

Mai ra về. Lần này cô ta không thèm chào tôi lấy một câu. Tôi mang máng nhận ra là tôi sắp mất đi nguồn tài chánh đáng kể trong cuộc sống hiện tại. Tôi và Mai quen nhau lúc luyện thi đại học. Hồi ấy nàng gọn gàng chứ không đến nỗi sồ sề. Sau đó, tôi tự bào chữa rằng cô ta là kẻ qua đường th́ c̣n kể chi.

Tuyền từ Sa Đéc trở lại kư túc xá vào chiều thứ năm. Đêm ấy tôi đến t́m nàng nhưng bạn bè cùng pḥng nàng bảo rằng nàng ngủ và có dặn bất kể ai t́m cũng không được đánh thức. Tôi lủi thủi ra về sau khi nhận chai nước mắm cá linh mà gia đ́nh nàng gởi biếu cho tôi. Tôi chỉ nghĩ là nàng mệt v́ đi đường xa.

...”Em có cảm giác anh không thật ḷng” - Nàng nói gay gắt khi ngồi nơi quán cà phê.

“Sao? Có điều ǵ mà em nghi ngờ anh?” - Tôi chưng hửng trước thái độ của nàng.

“Chuyện xảy ra ở Sa Đéc”.

Và nàng tấm tức kể rằng Mai đă đến t́m nàng tận nhà. Mai khóc lóc và hăm dọa. Nàng c̣n nói là sẽ có biết bao người con gái nữa đến phá rối nàng như Mai vừa làm.

“Không có đâu” - Tôi ấp úng.

“Giá như anh đừng chống chế một cách vụng về” - Nàng quay mặt ra đường.

Tôi im lặng hồi lâu và sau đó quyết định kể cho nàng nghe tất cả. Tôi thấy những giọt nước mắt len dài trên má nàng. Ở quán, người ta đang mở những t́nh khúc của Ngô Thụy Miên. Tôi định lau nước mắt cho nàng nhưng rồi không dám. Tôi c̣n nói thêm là tôi không hề có ư yêu Mai.

“Phải chi anh đừng nói câu ấy. Em nghĩ rồi đây em sẽ bị anh nói giống như anh nói về Mai với em mà thôi!”.

“Anh thề...”.

“Đừng thề! Có lẽ ḿnh phải xa nhau th́ sau này chẳng ai phải làm khổ ai, thế thôi, dù rằng đời em có bị thua thiệt”.

Nàng nói xong liền bỏ đi. Tôi ngẩn ngơ nh́n theo dáng nàng khuất dần trong rừng tràm. Tôi không hiểu nổi đàn bà con gái, khi nói dối th́ bị vặn hỏi c̣n nói thật hết nỗi ḷng ḿnh th́ không bao giờ họ tin. Tôi mỉm cười với ly cà phê và nghe một nỗi buồn đắng thấm vào từng thớ thịt.

Vào cuối năm thứ tư, tôi lao vào chuẩn bị thi ra trường. Hàng ngày, tôi thấy nàng đi vào Thư viện Khoa học Tổng hợp nhưng nàng vẫn dửng dưng như không hề biết có sự hiện diện của tôi. Tôi bỗng trở thành một kẻ nhát gái cực kỳ. Vốn biết rơ tính khí của nàng nên tôi không c̣n dám đeo theo để có một lời năn nỉ. Lúc ấy nàng đă đẹp, giờ cộng thêm nỗi buồn v́ sự mất mát của cuộc đời con gái nên nàng trở thành một người đàn bà huyền diệu trong mắt tôi. Tôi đành âm thầm chiêm ngưỡng nàng từ xa và nhớ hoài câu nói tôi muốn có con với nàng tại chân núi Bửu Long ngày nào.

Mai lại đến và kéo tôi vào cửa hàng ăn uống. Lúc tính tiền, cô ta đă tát vào mặt tôi trước sự ngỡ ngàng của cô chủ quán. Cô ta bỏ đi và để lại trên bàn nửa gói Craven A.

Khi ấy, có chuyến xe buưt Biên Ḥa - Sài G̣n 9 giờ chạy qua.

1991

(trích trong tập truyện "Tiếng chuông trôi trên sông" - Tặng thưởng Văn học của Hội nhà văn Việt Nam năm 1999)

2008-BTR-VN