THƠ T̀NH
VÀ CÔ GÁI ĐI LÀM KIẾM TIỀN
truyện ngắn

Email: vuhongbentre@gmail.com

Về trang chủ >>

 

 

H́nh như tôi chỉ biết sống bằng những giấc mơ viển vông bắt đầu từ lúc tôi cất tiếng khóc đầu tiên trên thế gian. Mọi người ra sao th́ tôi chưa biết. Tôi thích lăng quên hiện tại như quên đi cơn mưa buồn bă tháng bảy. Hiện tại dù có sống động, nhiều màu sắc ḷe loẹt nhưng trong tôi nó giống như là bức tường nham nhở của ngôi nhà thờ Tân Dân hay bầu không khí xám xịt của buổi hoàng hôn.

Nép ḿnh bên góc phố, không biết tôi nh́n làm chi về phía bên kia đường. Nơi ấy, có lũ trẻ con co ro đi qua trong mùa lập đông.

Rồi tôi trở về căn nhà trọ tồi tàn nơi khu phố 2 để đợi chờ. Sự đợi chờ ṃn mỏi và vô vọng càng lúc càng như ḍng thủy triều đang d́m tôi vào nỗi đau đớn ngọt ngào.

Tôi chua xót khi nghĩ đến một điều: Nàng đă ra đi và có lẽ không bao giờ về bên tôi nữa. Một mối t́nh chớm nảy sinh trong cảnh nghèo giống như cơn gió thoảng qua băi tha ma. Vừa mơ hồ, vừa tê tái, nó cứ ru tôi vào chốn đ́u hiu, lạnh lẽo của kẻ độc hành. Vậy mà tôi thấy nó thiêng liêng quá đỗi y như lúc tôi nằm mơ thấy chính ḿnh đă chinh phục được dăy Hy Mă Lạp Sơn.

*

* *

Hồi đó là vào những ngày cuối năm 1990 và trong túi tôi không c̣n một xu ngoài xấp bản thảo vừa bị nhà xuất bản từ chối. Sự từ chối lịch sự cố hữu đó không hề làm tôi ngạc nhiên mà trái lại tôi thấy thú vị lạ thường. Tôi mỉm cười một ḿnh khi băng qua công viên. Tôi ṭ ṃ nh́n những đứa bé gái đang chơi nhảy ḷ c̣ trên vỉa hè. Buổi chiều lập đông phủ vàng vọt nơi các đường phố của tỉnh lỵ và để lại trong không trung từng đợt gió bấc se lạnh. Cơn đói cồn cào hoành hành thân xác tôi từ trưa đến giờ. Nó làm tôi không c̣n phân biệt được mọi âm thanh và màu sắc của cuộc đời đang thản nhiên trôi qua. Tôi đi như một kẻ mắc bệnh mộng du, lủi thủi qua các cửa hiệu và rạp hát. Gió thổi phần phật vào những ô cửa kính của các quán rượu sang trọng. Tôi chợt thèm một ly rượu nhỏ khi nghe vẳng từ phía xa tiếng chuông nhà thờ Tân Dân đổ hồi, gieo rắc niềm tin vô thức xuống ṿm me tây đứng âu sầu ven hồ Trúc Giang.

Căn pḥng trọ của tôi nằm tít tận lầu ba của một chúng cư tồi tàn ẩm thấp. Đó là một ngôi nhà được kiến trúc theo lối gô-tích của miền Bắc Âu. Hàng xóm với tôi là những thợ hớt tóc, sửa xe hoặc vài tay phó nḥm nửa mùa... Riêng ở tầng trệt th́ trông có vẻ sáng sủa đôi chút nhờ người ta thuê để làm tiệm giặt ủi, tiệm cầm đồ... Cả một khối người sống chui rúc như thế mà không có ai để mắt sửa lại cây cầu thang. Ngày cũng như đêm, nó luôn tối đen và ướt sũng nước. Phảng phất trong quần thể sống ấy là mùi khai nồng của nước tiểu, mùi hăng hắc của tỏi chiên và mùi thúi của những con chuột chết. Nhưng dù sao, tổng hợp những thứ mùi đáng nhớ đó, nó vẫn hơn hẳn những ǵ đang có trên người tôi. Tôi tê tái khi nh́n lại ḿnh. Tôi chẳng có ǵ ngoài một đôi giày ṃn vẹt cả gót và chiếc áo khoác mà tôi nhớ rằng h́nh như đúng một năm rồi tôi chưa đem phơi nắng nó lần nào.

Tôi đi như một thằng quỷnh qua từng nấc thang hẹp. Có vài đầu tóc bù xù ló ra cửa nh́n chằm chằm vào tôi và sau đó nhanh chóng thụt vào. Đôi lúc, tôi tự hỏi rằng tôi đă ở trong trạng thái say lơ mơ như thế từ mấy kiếp rồi. Phải chi giờ này có vài xu trong túi, tôi sẽ ṃ đến một quán rượu nhỏ nào đó vùng ngoại ô. Sau đó, tôi sẽ đi bách bộ theo đường Hùng Vương để nh́n những con đ̣ nằm trơ vơ ở phía bên kia bờ Mỹ Thạnh An.

Đứng trước cửa, tôi lục hết tất cả các túi nhưng chùm ch́a khóa đă không cánh mà bay đâu mất. Trời đất, chẳng lẽ đêm nay tôi phải nằm co ro nơi xó hành lang này như người dân Xô-ma-li sắp chết đói sao? Tôi đang tự rủa thầm cho cái trí đểnh đoảng của ḿnh th́ bất chợt có một giọng nói trong trẻo cất lên:

“Ch́a khóa của ông đây”.

Trong cảnh tranh tối tranh sáng từ ngọn đèn đường hắt lên, tôi nhận ra vóc dáng của một cô gái có đôi vai gầy và bộ ngực lép kẹp.

“Ch́a khóa của ông đây” - Nàng ta lặp lại - “Em đă mong ông trở về từ lúc năm giờ”.

Tôi hỏi v́ sao cô ta biết ch́a khóa pḥng ấy là của tôi và nàng đáp rằng đă bắt gặp nó treo lủng lẳng nơi ổ vào buổi trưa. Tôi gật đầu cám ơn. Nàng dợm quay lưng để trở về pḥng nhưng không hiểu sao trong giây phút ấy tôi buộc miệng thốt lên lời mời nàng ghé vào pḥng tôi và cùng uống cà phê.

“Thật không?” - Nàng ta nheo mắt, tinh nghịch - “Em sẽ không làm mất th́ giờ của ông chứ?”.

“Ngược lại”.

Vừa đáp tay tôi vừa lần ṃ t́m công tắc đèn. Bóng đèn 40W tỏa ánh sáng mù mờ. Tôi buồn rầu nh́n những con chuột nhắt đang gặm giẻ rách dưới gầm bàn.

“Xin lỗi cô bé” - Tôi nhún vai phân bua cho kiểu sống bừa băi của ḿnh - “Ở một ḿnh nên tôi không thiết chi dọn dẹp cho ngăn nắp nữa”.

“Đừng gọi em là cô bé. Dù ǵ th́ em cũng đă mười chín tuổi”.

“Thế à? Tôi cứ tưởng cô bé chỉ độ mười hai”.

Nàng ph́ cười và tự động ngồi xuống ghế đẩu. Nụ cười của nàng làm tôi thoáng chút rung động. Nó khiến tôi nhớ đến gương mặt người t́nh cũ cách đây hơn ba mươi năm. Tự nhiên, chân tay tôi trở nên ngượng nghịu trước cô bé con này. Tôi hỏi nàng có muốn xem báo và tạp chí không; nếu muốn th́ cứ lựa chọn tùy ư. Nàng nói là nàng rất thích xem tạp chí Âm nhạc và Điện ảnh.

“Vào nhà của một lăo già mà cô bé không sợ sao?” - Tôi mở lời khi đang bắc nước lên bếp điện.

“Đă bảo là ông đừng gọi em bằng cô bé!”.

“Nhưng tôi đă năm mươi hai tuổi”.

“Không có ǵ quan trọng”.

“Tốt thôi. Vậy th́ em. Em tên ǵ vậy ta?”.

“Thu Tím. Họ Trần”.

“Trần Thị Thu Tím?”.

“Không có Thị” - Nàng bỏ tờ Điện ảnh sang một bên và nhún nhảy lúc đi về phía cửa sổ - “Thấy tiện th́ ông cứ gọi em là T.3. Pḥng của ông nh́n ra thấy cảnh thơ mộng ghê. Bên pḥng của em th́ khỏi nói, lúc nào cũng nghe tiếng “́nh chéo” của tṛ chơi điện tử”.

“Hay ta đổi” - Tôi nói đùa.

“Sang đây chắc em bị lao phổi v́ tàn thuốc lá mất. Tự dưng ngay bây giờ em muốn dọn cho căn pḥng ông được sạch sẽ”.

“Cứ tự nhiên, c̣n tôi chắc phải nằm nghỉ một chút”.

Nằm trên ghế bố, tôi im lặng, khoan khoái ngắm nh́n nàng trổ tài lau chùi lại căn pḥng. Vừa làm nàng vừa hát nho nhỏ những bài dân ca miền Tây Nam bộ. Cho đến giây phút tuyệt vời đó, tôi mới chợt nhận ra ở đâu đấy tận đáy ḷng tôi đang đói. Cái đói vắng t́nh cảm của mái ấm gia đ́nh và đôi bàn tay mềm mại của phụ nữ. Kể từ lúc nào nhỉ? Một buổi sớm mai tôi cất bước ra đi và buổi chiều khi trở về căn nhà cũ, tôi choáng váng nhận ra nó đă trở thành một hố bom sâu hoắm. Vợ và đứa con trai đầu ḷng của tôi chỉ c̣n là những mảnh thịt vung văi. Suốt mấy năm liền, tôi đi lang thang như một thằng điên qua khắp các nẻo đường.

Rồi thời cuộc đưa đẩy...

“Ta thù ghét chiến tranh” - Tôi lẩm bẩm.

“Ông nói ǵ vậy?” - Nàng ta ngước đôi mắt tṛn xoe nh́n tôi - “Ông đang làm thơ đó à?”.

“Sao em biết là tôi làm thơ?”.

“ Hồi mới đến thuê nhà ở đây, em có nghe mấy bà hàng xóm nói ông là một nhà thơ” - Bất giác tôi thấy nàng ửng hồng đôi má và giọng nói có vẻ thẹn thùng - “Em nhớ tên ông và có đọc vài bài thơ của ông trên báo. Thú thật, đó là bài ǵ th́ em quên mất tiêu. Em chỉ thích những bài ông hay ngâm giữa đêm khuya cùng tiếng đàn ghi ta hơn. Em không biết thơ là ǵ nhưng sao nó làm em xúc động và nhớ nhà ghê. Thế là đêm ấy em không tài nào ngủ được. Mọi người xung quanh nói ông sống rất lập dị”.

“Thơ là một cô gái đẹp, quyến rũ nhưng khó ưa. Thơ chính là em, T.3” - Tôi giở tṛ tán tỉnh và thấy nàng nhún vai nên tôi bèn nói tiếp - “Em có cho rằng tôi như vậy không?”.

“Em đă để ư và em không tin. Đôi mắt ông thật hiền”.

Nói xong, nàng cúi đầu, tay vân vê vạt áo bà ba. Trông nàng thật giống Hương, người yêu trước đây của tôi quá đỗi. Tôi cứ thừ người ra và chậm răi đốt một điếu Địa Cầu.

“Xin lỗi v́ em đă làm ông buồn!”.

“Có ǵ đâu” - Tôi cười - “Thôi, ḿnh uống cà phê nghe!”.

Nàng không uống được thứ nước cà phê. Tôi phải pha một ly chanh đường cho nàng và rất may là trong keo, đường chỉ c̣n một ít. Bên ly cà phê đen đậm đặc, chúng tôi ngồi nói chuyện phiếm về thời tiết và xu hướng văn chương của thời hiện đại. Tôi lấy làm lạ lùng bởi trí thông minh và sắc sảo nơi nàng. H́nh như đâu đó trong chính con người nàng là sự giằng co giữa hai điều: nghị lực để sống và sự yếu đuối mang đầy nữ tính.

Sau đó, nàng hỏi thêm về gia cảnh của tôi. Tôi buồn rầu kể lại tất cả, từ chuyện mất mát vợ con cho đến sự đổ vỡ trong sự nghiệp và viễn cảnh xách bị đi ăn mày nay mai. Nàng không nói ǵ. Qua làn khói thuốc bay ẻo lả, tôi đọc được trong mắt nàng sự xúc động của người đồng cảnh ngộ. Rồi nàng cũng kể cho tôi nghe về số phận của nàng. Nàng xuất thân trong một gia đ́nh làm nghề chài lưới của vùng ven biển Thạnh Phú, lớn lên trong sự bê tha rượu chè, cờ bạc của người cha, c̣n mẹ nàng th́ chết v́ bệnh lao phổi cách đó hai tháng. Không c̣n chỗ t́nh cảm nào nữa để bấu víu, nàng đành phải bỏ nhà ra đi kiếm sống. Nàng nói rằng có chỗ đă nhận nàng vào làm bắt đầu từ thứ Tư. Tôi hỏi nghề ǵ nhưng nàng cắn răng không nói.

“Tôi cũng chẳng hơn ǵ em đâu, T.3. Hiện tại trong túi tôi chỉ c̣n đúng hai trăm đồng” - Nói xong câu ấy, tôi nhận ra ḿnh quá lố bịch.

Nàng sụt sịt khóc:

“Nhưng dù ǵ th́ ông cũng c̣n có một cái tên để hănh diện. Riêng em th́ không”.

“Cho đến chết tôi vẫn không quên tên của em đâu, Thu Tím”.

“Thu Tím” - Nàng thầm th́ như đang tự nói với chính ḿnh - “Chứ chẳng phải là con bé nghèo hèn mang tên Đèo thuở nào. Cái tên Thu Tím trở thành xa lạ từ lúc em buộc phải rời trường phổ thông. Nơi này, em chôn đi cái tên Thu Tím để khoác cho ḿnh cái vỏ hoàn toàn mới. Em van ông đừng hỏi hiện thời em mang tên ǵ và đi làm ở đâu!”.

*

* *

Từ dạo đó, theo qui định riêng giữa hai người, tôi và nàng sẽ dành trọn cho nhau ngày Chúa nhật. Những ngày thường, vào lúc năm giờ chiều là nàng phải đón xe lôi đạp để đi làm cái công việc kiếm tiền riêng tư của nàng. Đêm đêm, sau khi uống một ly cà phê nhỏ ở tiệm Huê Liên, tôi lủi thủi trở về căn gác trọ nằm nghe gió lùa cô quạnh trên mái ngói cổ. Khi có nàng, tôi mới thấy cần tiền ghê gớm. Dẹp cái sĩ diện sang một bên, tôi đành chấp nhận nghề bơm ga và sửa ống khóa nơi góc đường. Tôi đă viết biết bao vần thơ về nàng. Bạn bè bảo rằng thơ tôi bây giờ có khá hơn dạo trước.

Với số tiền ít ỏi mà tôi dè sẻn được suốt tuần, tôi để dành cho ngày Chúa nhật. Tôi đưa nàng đến quán kem Eskimo hoặc vào rạp Thắng Lợi để xem phim. Đi bên tôi, nàng không c̣n có cái vẻ ủ dột thường ngày. Tôi cảm thấy đời tôi vô cùng hạnh phúc từ lúc có nàng. Nàng như con chim ch́a vôi hót ríu rít trong buổi sớm mai... Lúc không đủ tiền, tôi đưa nàng viếng thăm Nhà Bảo tàng, chùa Bạch Vân và vườn ổi Mỹ Thạnh An. Khi dư dả, tôi đưa nàng đến nghỉ ngơi cuối tuần nơi Cồn Phụng. Nhiều khi tôi tự hỏi rằng tôi đang lao đầu vào một thứ t́nh yêu quái quỷ ǵ đây hay là tôi đang t́m lại những niềm vui mà ḿnh đă đánh mất? Tôi bỏ ngoài tai lời dị nghị của mấy bà chuyên ăn không ngồi rồi nơi chúng cư. Tuy vậy, tôi vẫn biết rằng chúng tôi là đôi t́nh nhân lập dị nhất trên đời. Duy chỉ có những phiến lá khô gầy rơi văi ở vỉa hè là chứng nhân cho mối t́nh trái khoáy nhưng rất trong sáng ấy của chúng tôi. H́nh như tôi chưa bao giờ xúc phạm đến thân thể nàng trừ những cái hôn thần tiên trong căn pḥng trọ xập xệ, đầy rẫy những chú chuột nhắt chạy loạn xạ dưới chân. Thỉnh thoảng, khi thức giấc vào buổi sớm mai, nằm lắng nghe tiếng rao bán bánh ḿ buồn tênh vẳng dưới đường phố, tôi như thấy ḿnh đang phạm vào một tội lỗi vô h́nh nào đó. Có phải là tôi đă quyến rũ nàng hay nàng đă cố t́nh quyến rũ tôi để đưa tôi sa chân vào cái bẫy u tối do chính nàng tạo ra? Rồi sau đó, luôn luôn câu mà tôi tự trả lời là chẳng qua, tất cả định mệnh con người đều do tạo hóa sắp đặt.

“Ông cứ suy nghĩ ǵ hoài vậy, Kim?” - Nàng hỏi khi chúng tôi đang đứng nơi hành lang Cồn Phụng - “Đi chơi với em mà ông không vui sao?”.

“Vui” - Tôi đáp.

“Tóc ông có nhiều sợi bạc quá rồi. Ngồi xuống để em nhổ tóc ngứa cho. Hồi c̣n nhỏ em mơ ước được làm những chuyện như thế, vậy mà cha em chỉ đem lại cho em những đống ói tanh hôi.

Cảm nhận được đôi bàn tay nàng đang nhẹ nhàng lùa trong tóc, tôi lim dim mắt tận hưởng sự khoan khoái của tâm hồn vào buổi xế chiều. Tôi lắng nghe đâu đây mùi hương con gái của nàng ḥa quyện trong gió. Trên mặt sông Tiền, chiếc phà BT.100 đang hờ hững trôi qua.

“Lỡ một mai em xa ông th́ sao?” - Nàng hỏi - “Ông có c̣n nhớ ǵ đến em không?”.

“Em không thấy tôi chỉ làm thơ về em đó ư?”.

“Nhờ ông, em mới nhận ra cuộc sống của em c̣n có ư nghĩa”.

Bất giác, tôi thốt ra một câu thật ngu ngốc hết chỗ nói:

“Sao em lại chịu làm bạn với gă thi sĩ nghèo và hết xí quách này,T.3?”.

Nàng nói với vẻ không bằng ḷng:

“Em nghèo nhưng em đă thích cái ǵ th́ em cứ thích”.

“Có lẽ tôi đă mơ thấy em từ lâu. Em như cô tiểu thư tuyệt trần và rất giống Jane March(*)”.

“Ông ngâm thơ cho em nghe đi” - Nàng giả vờ lảng tránh lời khen của tôi.

Tôi bèn cất giọng ngâm cho nàng nghe những bài thơ t́nh yêu dành riêng cho chúng tôi. Tiếng thơ vọng lên khiến tôi thấy dường như cảnh vật trở nên xám xịt và u buồn. Tôi h́nh dung ra cảnh cô gái tên Đèo bé nhỏ đang thất thểu bước đi trên cồn cát ven biển. Vừa đi cô ta vừa khóc v́ nhớ mẹ. Và rồi, cái con bé Đèo ấy như biến thành đám lục b́nh trôi dập dềnh nơi vàm sông rộng, chưa biết rằng đời ḿnh sẽ trôi về nơi đâu.

*

* *

Ba ngày qua tôi không gặp nàng. Ấy là khi ngày Tết cổ truyền đă gần kề. Gió chướng mát mẻ ùa về tỉnh lỵ và ngoài đường, mọi người đổ xô đến chợ để sắm sửa đồ đạc.

Tôi có ư trông chờ nàng nhưng cửa pḥng nàng vẫn im ỉm khóa. Buồn t́nh, tôi ṃ đến nhà họa sĩ Trần Diên và tôi rủ hắn ta đến quán rượu Cây Táo. Ở đó, chúng tôi nói chuyện về thời cuộc ở Trung Đông. Một ngày trôi nhanh trong men rượu, tôi trở về căn gác trọ th́ đă chín giờ đêm. Trong trạng thái say lơ mơ ấy, tôi cứ ngồi thừ người bên cửa sổ và mường tượng đến mái tóc dài mượt vắt qua đôi vai gầy cùng đôi mắt tṛn xoe của nàng. Cảnh vật như nḥe đi trước mắt tôi. Lại một mùa Xuân cô độc nữa đến với tôi trong xó tối này.

Tôi thở dài và với lấy bao thuốc. Bao thuốc rỗng không. Tôi chán ngán khi nhớ lại cây cầu thang hẹp và ướt sũng nước.

“Buồn à, Kim?” - Nàng nói nhẹ như hơi thở bên tai tôi.

“Chắc vậy” - Tôi cố giấu niềm vui khi có nàng bên cạnh bằng cái vẻ lạnh lùng.

“Em có đem cho ông ổ bánh ḿ đây. Ông ăn đi kẻo đói!”.

“Mấy ngày nay em bỏ tôi sao, T.3?”.

“Em đi Sài G̣n” - Nàng ngập ngừng - “Bà chủ quán ở đây đă đuổi em.Theo lời giới thiệu của nhỏ bạn, một cái quán ở Sài G̣n sẽ nhận em”.

“Chừng nào em đi?”.

“Mai. Em đi trên chiếc xe ca tốc hành lúc ba giờ rưỡi sáng”.

“Tôi sẽ đi cùng em”.

“Xa ông em cũng buồn nhưng chuyện ông đi theo em th́ không thể được. Em không c̣n xứng đáng với ông nữa đâu nên ông đừng khổ tâm v́ em!”.

Tôi nói mà không hiểu ư ḿnh định nói ǵ:

“Cuộc sống như một cái chớp mắt. Em nói chi đến chuyện sướng khổ. Rồi tất cả chỉ là nấm mồ đầy cỏ dại”.

Nàng xoay mặt tôi lại, âu yếm:

“Ông hăy hứa với em, ông đừng t́m em nữa!”.

“Hứa. Nhưng mà em không yêu tôi sao, T.3? Tôi sợ sự cô đơn”.

Tôi buồn bă vuốt tóc nàng. Như không ḱm được ḷng ḿnh, nàng áp mặt vào ngực tôi và ̣a khóc.

“Tôi sẽ ra bến xe tiễn em”.

“Chẳng ích lợi ǵ” - Nàng nh́n tôi. Tôi đọc được trong mắt nàng chất chứa sự tủi hờn - “Em chỉ cầu xin ông một điều. Ông hăy tặng em những bài thơ ông viết về chuyện của chúng ta. Nó sẽ gợi cho em luôn nhớ tới ông trên bước đường lưu lạc”.

Tôi gật đầu như kẻ mất hồn và đâu đó vọng lại tiếng chuông chùa khuya. Các ngón tay thon dài của nàng lần rời khỏi đôi bàn tay của tôi.

“Ờ, th́ chia tay” - Tôi lẩm bẩm một ḿnh và tôi như ch́m vào một cơi bềnh bồng nào đó để lắng nghe trong tâm tư tiếng guốc của nàng càng lúc càng xa dần.

“Chiều chiều mây kéo về kinh
Ếch kêu giếng loạn thảm t́nh đôi ta”(**)

1991

Chú thích:
(*): Nữ diễn viên điện ảnh của Pháp.
(**): Ca dao dân ca.

(trích trong tập truyện "Tiếng chuông trôi trên sông" của Vũ Hồng - Tặng thưởng Văn học của Hội nhà văn Việt Nam năm 1999)

2008-BTR-VN